1. Biker cấp 4

    Luôn cẩn thận đằng sau tay lái.

    Thảo luận trong 'Xe phân khối lớn' bắt đầu bởi , 17 Tháng mười 2013.

    Chào các bạn ACE 2Banh. Hôm nay mình xin viết một bài này cũng có nhã ý muốn nhắn gửi cho các ACE chơi PKL về việc luôn kiêng kỵ những từ ngữ, lưu ý những điềm gỡ (Sign) khi đang muốn làm điều gì đó trên con xe của mình. Bài hơi dài và vì chữ nhiều nên phiền các bạn cố gắng đọc nhé:)

    Bài này thì chủ yếu cũng muốn nhắn gửi đến các anh em đang và chưa chơi Phân Khối Lớn (PKL), e viết bài này là là muốn các ace rút ra các kinh nghiệm, mà các đàn anh đi trước đã vấp phải.

    Thứ 1 là câu chuyện này là trường hợp của các ae bên PKL đã phủ 1 trùm đau thương khi các đàn anh có kinh nghiệm chơi PKL đã ra đi. Thứ 2 là em xin mượn lời và dẫn chứng của các anh em đi trước đã gặp và luôn mang trên mình hai chữ "Buồn Đau". Thì bài này là cũng do em từng có thời gian chơi PKL nhưng đã nghĩ chơi, và biết câu chuyện qua 1 vài người a đã nói, kể, và thuật lại khi gặp mặt cũng như trên các diễn đàn.

    Em xin thay mặt 1 đàn anh và tường thuật ghi lại mọi thứ như những gì a nhắn gửi đến các ae Biker chơi xe 1 lời khuyên, 1 lời nhắn gửi, và 1 vài lời kinh nghiệm cũng như để cảnh bảo và mong ae cố gắng đọc hết bài này...CHÂN THÀNH CÁM ƠN:).

    AE UG (Underground SG) xin gửi đến các Biker xa gần 1 Topic mà gần như không có ai muốn nói đến.

    Nơi đây kể những câu chuyện có thật, những câu chuyện buồn mà không ai muốn có. Những câu chuyện như thế này mọi người thường hay giấu giếm, che đậy… nhưng đối với chúng tôi thì “đẹp che xấu khoe”. Vả lại, cũng nhờ những chuyện như thế này mà chúng tôi trưởng thành hơn, chạy xe an toàn hơn, cẩn thận hơn, và bớt máu hơn.

    Đó là những câu chuyện về những Biker thân yêu đã ra đi, những tai nạn và những bài học rút ra được. Chúng tôi muốn khơi lại để tên của các anh, các bạn và các em đã ra đi cho cuộc chơi này không trôi vào lãng quên. Để cái giá mà các anh/bạn/em đã trả sẽ không là cái giá mà thế hệ đi sau sẽ phải trả.

    Ông bà ta có câu “4 đổ tường” nói đến 4 cái xấu mà có thể lấy đi mạng sống của 1 con người và mang đau khổ đến cho những người ở lại. Nhưng thời xưa ông bà ta chưa có Phân Khối Lớn. Nếu có thì chắc chắn sẽ là “ 5 đổ tường”

    Chúng ta đang dựa bức tường thứ 5 các bạn à. Đó là trò chơi tốc độ. Ngoài cái món cờ bạc, rượu chè, hút chích và trai gái thì đây là cái trò thứ 5 sẽ làm cho những người mắc phải có nguy cơ mất mạng. Vì vậy, hãy biết sợ và biết rút ra những bài học mà người đi trước đã trả giá bằng “ máu và nước mắt”

    Chuyện thứ 1:

    Anh tên là xxxMito

    Trong khoảng cuối hè 2008, có 1 nhóm biker đam mê PKL và thường xuyên tổ chức những chuyến đi ngắn nhưng gắt Sài Gòn - Vũng Tàu.

    Song song với những chuyến đi đó là những tour dợt xe, test xe sáng Chủ Nhật tại Lộc An, Bà Rịa.

    Hôm đó là ngày 26/10/2008, một buổi sáng Chủ Nhật đẹp trời.

    Đoàn xe gồm 5 chiếc hướng về Lộc An. Riêng xxxMito bị CSGT trực cầu Sài Gòn thổi lại vì lấn tuyến và áp giải về 16 PNT. Sau 1 thời gian giải quyết với CSGT, xxxMito được thả ra và đuổi theo đoàn và bị bắt lần 2 cũng tại chân cầu SG nhưng lần này được tha. Khoảng 2 giờ trưa, mọi người hăng say test xe trên 1 đoạn đường vắng thẳng tắp khoảng 1,5 km.. Riêng xxxMito test tuần tự hết chiếc này đến chiếc khác từ FZ1, đến CBR600, R6, và VTR1000SP2. Sau khi mọi người đã test chán chê và quyết định đi về thìxxxMito yêu cầu test lần cuối chiếc R6.
    Và đó cũng thật sự là “lần cuối cùng”

    Bài học rút ra được:

    1) Nếu có những dấu hiệu bất ổn trước 1 chuyến đi thì chúng ta nên để ý tới nó. Lúc nào cũng có 1 lực vô hình ngăn cản chúng ta. Nước ngoài người ta gọi là “Sign”. Nó lúc nào cũng tồn tại xung quanh chúng ta, chỉ có chúng ta là không để ý thôi. “Sign” của ngày hôm đó là việc các anh CSGT ngăn xxxMito tại cầu đến 2 lần. Có gì đó cản em. “Sign” sẽ được nói tiếp vào các bài sau.

    2) Đã chơi moto thì ai không ham chạy nhanh, chay max speed của chiếc xe. Nhưng tốt nhất là nên chọn 1 cung đường tốt, hoàn toàn vắng xe, phải chạy tới chạy lui nhiều lần với tốc độ chậm để đo các khoảng cách, làm quen với các ổ gà, các dợn sóng. Và quan trong nhất là phải tìm khoảng cách thắng an toàn nhất và phải đánh dấu nó bằng những gì dễ thấy nhất. Ví dụ như cho 1 người đứng ở đó, dựng 1 chiếc xe ở đó v.v…..để biết điểm nhất định phải thòng ga và thắng.

    3) Nên lưu ý rằng test xe dưới trời nắng sẽ bị mệt. Vì vậy không nên test nhiều quá. Mấy lần đầu thì chúng ta còn tập trung. Các lần sau thì đầu óc, mắt và các cơ đã mỏi mệt nên phản xạ cũng như suy nghĩ sẽ bị chậm lại.

    4) Khi nào đã nói ngưng là ngưng. Không bao giờ “em test them lần nữa” ,”em test lần cuối” v.v.v... những lần cuối là những lần thật sự “cuối”.

    Vẫn nhớ đến em/bạn như 1 Biker thực thụ. Mong em nơi nào đó bình yên và phù hộ cho các biker khác an toàn trên các nẻo đường. Và mong gia đình em sẽ mau vượt qua nỗi đau mà cuộc chơi này để lại. Hy vọng bài học của em sẽ giúp cho rất nhiều những em khác giữ được mạng sống của mình.

    Chuyện thứ 2:

    Trích lời anh ATT:

    Thầy Tụng và Phù Tiêu mấy nay làm mệt mình cái vụ viết về Thảo Ya.

    Trước hết cho mình đính chính lại : mình chỉ là 1 ng bạn của TY thôi, không phải là bạn thân nhất và chắc chắn trong các bạn, có nhiều ng quen biết TY lâu hơn mình và thân với TY hơn mình nhiều. Ngoài ra bài viết là trí nhớ và cách nhìn của cá nhân mình, chắc chắn có sơ sót nhờ Anh Em chỉnh sửa. Đã có nhiều bài viết về TY rồi, bài này mình chỉ muốn chia sẻ phần nào cảm nghĩ của cá nhân mình về “ổng” thôi.


    1 buổi chiều tháng 4/2009, mình qua Dương Bá Trạc “họp hội nghị gốc cây xoài” như thường lệ thì TY hỏi : đi Campuchia 0 Bác ?? Mình : đi làm chi ông ?? TY : đi chơi chứ làm chi, chạy xe qua đó Bác; mình : thôi ông, Việt Nam đi còn chưa hết, qua đó làm chi !! 2-3 ngày sau nó đưa cho mình coi tờ chương trình, có 1 số địa danh quen thuộc với chút ít kỷ niệm ở Thái và Cam nên mình hơi suy nghĩ lại, thêm nó đốc vô, vậy là nó alo cho ai đó hỏi coi còn kịp đăng ký 0 rồi xách xe chở mình ra Viking đóng tiền, hình như mình và Minh Mục Đồng là 2 suất đăng ký cuối cùng sau khi đóng sổ. Từ ngày đó là nó nôn nao, ngày nào cũng nhắc, rồi tính toán qua Campuchia làm gì, ăn gì, qua Thái được nghỉ 1 ngày là sẽ xách xe chạy tới Red Baron, rồi đem bộ đồ full qua để được vô trường chạy rồi lo lắng 0 biết BMW R1200R có kịp giấy tờ để đi hay 0, nếu 0 kịp thì đi = R6 hay ráp lại CBR1000 để đi ….

    Tới ngày đi, nó réo mình từ 4am, tập trung ở Nhà Thờ Đức Bà, mình nhìn thấy nó có cái giỏ nhỏ xíu còn la : sao ông đem ít đồ vậy, nó vỗ vỗ cái “túi bao tử” bên hông cười nói : quan trọng là có cái này, thiếu cái gì mua cái đó cho khỏe Bác ơi !!! Anh em sắp xếp đội hình, nhận số thứ tự rồi khởi hành, TY luôn là sự chú ý của 1 vài Anh Em, chỗ nào có TY là Anh Em xáp vô làm quen, nói chuyện xe cộ. Tới Bánh canh Trảng Bàng đoàn tập trung vô ăn sáng, “Blue Serenade” tranh thủ tác nghiệp và tấm hình treo ở xưởng là tấm hình duy nhất mình thấy nó cười tươi nhí nhảnh. Chào cờ ở Mộc Bài, mình hỏi nó : ông muốn chụp hình 0 ông, tui có đem theo máy, tui với ông chưa có tấm hình nào chung với nhau hết, nó : thôi để qua Campuchia đi Bác, 2 thằng mình đứng đây chụp hình thiên hạ lại chọc 2 thằng lén rủ nhau đi đánh bài thì kỳ lắm …. Lúc chờ làm thủ tục qua cửa khẩu thì TY và Minh Mục Đồng lại gần nhìn mình cười cười gian ra mặt, mình nạt : mấy ông muốn gì ?? 2 thằng đưa cho mình 2 cái giỏ và cùng “hát” : Bác lỡ chở đồ rồi, thêm 2 cái đâu có nhiêu, cho tụi em chạy cho sướng cái !!!

    Qua cửa khẩu là đường đẹp vô cùng, đoàn chạy đều đều tốc độ khoảng 140, mình đi theo tốp thứ 2, lâu lâu hứng lên thì kéo lên 160-170 nhưng cũng chỉ tới đó vì hơn nữa xe giãy ghê quá chịu không nổi. Minh Mục Đồng (R6) làm Libero, Thầy Dùi (FZ1), TY (R6) và Hòa (Hornet 600) chạy tốp sau cùng. Đường đẹp xe ngon nhưng tình hình là vẫn sợ …bò + ng qua đường ẩu, cũng may có xe còi hụ mở đường + mấy Anh Em Libero làm việc rất hiệu quả. 1 vài lần mình đang chạy khoảng 150 thì TY ở đâu ra kè lên sát bên mình, mở kiếng lên gào : Bác thụt lùi lại giãn đoàn ra chút rồi kéo lên, đã lắm Bác. Mình la : thôi ông, tui 0 làm, mà xe này mà kéo cái gì !!! TY cứ làm cái trò này khoảng chục lần như vậy. Còn khoảng 70Km nữa thì tới Phnompenh thì phía sau báo lên là có tai nạn, đứng lại chờ, tự nhiên bụng mình thắt lại, mình nghĩ tới “ổng” và đảo mắt đi kiếm R6 xanh, 1 chiếc đây rồi nhưng 0 phải mâm BST, chạy lùi xe lại khoảng 1Km, thêm 1 chiếc R6 xanh nữa nhưng lại gần thì vẫn 0 phải mâm BST, lúc này nghe loáng thoáng “Thảo Ya”, mình chạy ào xuống cuối đoàn chỗ đám đông bu lại và nó nằm đó lăn lộn, Di, a.Thọ đứng chung quanh, Thầy Dùi thì cầm cái khăn tắm phẩy tới phẩy lui cho mát chút … mình lùi lại phía sau thì nhìn thấy cái R6 nằm đó, lùi lại gần 10m là bình xăng đang cháy và ai đó đang xúc cát để dập lửa … có 1 bạn nữ trong đoàn lụm cái seat cowl lên cứ cầm trong tay … mình gom giày của TY lại …lúc đó mọi ng thảo luận nên xử lý ra sao, mình đề nghị đưa TY lên xe hơi và chạy tiếp về Phnompenh vì nếu đi ngược về Tây Ninh thì đoạn đường xa hơn và chắc chắn sẽ tốn thời gian làm thủ tục thông quan. Di & a.Thọ đi chung với TY, mình cũng tin tưởng vì a.Thọ là bác sĩ mặc dù hồi nào giờ ổng chỉ chuyên ngó “bướm” !!! thực tế hiện trường thì chuyện xảy ra là do TY và vài ng bạn thụt lùi lại, cách đoàn khoảng 2-3km rồi bơm lên. Đoạn đường đó là khu dân cư và lúc đó khoảng 10:30am nên cũng bắt đầu đông ng, 1 chiếc pick-up tưởng đoàn qua hết rồi nên qua đường và TY “dính”, theo kể lại thì lúc đó Thầy Dùi đã chạy lên trước với đoàn, chỉ còn lại TY, Minh Mục Đồng và Hòa.

    Xe chở TY chạy thẳng đến bịnh viện ở Phnompenh, mình theo đoàn đi đền chỗ nghỉ ăn trưa. Di điện thoại cập nhật tình hình và báo là TY bị gãy chân, mình còn nghĩ trong đầu : cái thằng đúng là làm phiền mọi ng, kỳ này “phạt” cho quay về 1 mình cho biết thân !!! còn chưa ăn xong bữa cơm, Di alo báo : anh Thảo “đi” rồi anh ơi !!! mình bỏ muỗng cơm xuống và ngồi thừ ng ra đó 0 biết gì nữa. Thầy Dùi và Minh Mục Đồng nhìn mặt mình biết liền và cả 3 thằng đứng lên …. Tụi mình chạy qua bv, “ổng” nằm trên xe cứu thương, Di và a.Thọ cũng ở đó, tất cả Anh Em nhìn nhau và 0 thằng nào nói được tiếng nào …. Được 1 lúc thì Minh và Thầy Dùi “dm” 1 chặp …. Anh em thảo luận và quyết định bỏ tour đi về, vì chuyện ngoài dự tính nên Viking cũng thông cảm, sắp xếp 1 xe hơi đi chung với 4 thằng quay về. Thầy Dùi 0 đủ binh tĩnh để chạy xe moto nên ngồi xe hơi, FZ1 thì do 1 ng quen chạy và anh chàng chạy tuốt luốt phía sau. Minh, Hòa và mình chạy lủi thủi với nhau, 0 có cảm giác đói hay mệt nữa …. Qua khỏi Mộc Bài thì Thầy Dùi phải chạy FZ1 về …. Minh và Hòa bỏ chạy trước, mình và Thầy Dùi về chung, về tới An Sương là khoảng 4-5g chiều, trời mưa lất phất, đường thì đông, mình còn nhớ mãi khuôn mặt mất hồn của Thầy Dùi, nó chạy mà đầu óc để ở đâu 0 biết, xém đụng ng ta mấy lần mà nó cũng 0 thèm thắng lại luôn !!!

    Về tới nhà mình lụi hụi đẩy xe vô, mẹ mình hỏi : sao mày về sớm vậy, sáng nay mày nói tao đi cả tuần lễ mà !!! mình nói : con tính đi 1 tuần nhưng nhớ má quá nên chạy về !!! mình tính nói giỡn cho nhẹ đầu chút nhưng nhìn mẹ mình lúc đó 0 hiểu sao mình 0 giỡn được nữa nên bật ra : má ơi thằng Thảo chết rồi !!! 1 tuần trước đó ông còn vô nhà chào mẹ tui, lúc ông về mẹ tui còn hỏi sao 0 chào ông lại ăn cơm, tui còn nói : nó vậy đó má ơi ….

    Buồn cười là dịp đó có khá nhiều topics trên các forum bikers chia sẻ về chuyện của TY, có nhiều Anh Em lên phát biểu khen TY là ng dễ mến, ăn nói hòa nhã ….mình kể cho Bác Trí nghe và 2 thằng cười hoài, trong trí nhớ của mình (và mình nghĩ nhiều Anh Em khác cùng ý kiến) thì TY chưa bao giờ là thằng hòa nhã nói chuyện dễ thương hết …. “ông” sống có cái đam mê riêng, có ng thích ng ghét ng ưa ng lợi dụng ng giúp đỡ ông … ông có đủ mọi loại bạn và nghịch phá đủ thứ trò, mình có những lúc vui lúc buồn, cùng chia sẻ lo lắng của nhau, cũng có những lúc nhảm nhí với nhau … tui vẫn khen ông có cái may mắn là có điều kiện để sống cho cái đam mê của ông, kiếm sống qua nó nhưng cái giá phải trả quá đắt … tui vẫn luôn cảnh báo ông là coi chừng chuyện này xảy ra, nhưng chỉ 0 ngờ là nó đến quá sớm và quá bất ngờ trong khi ông còn quá nhiều dự định, còn quá nhiều thứ mình chưa làm được … hồi xưa tui 0 biết uống café, lúc ra Lê Lai ngồi chơi với ông thì mới bắt đầu tập uống, sau đó ông chuẩn bị đi Mỹ nên bỏ thuốc lá, mà muốn bỏ thuốc lá thì ông bỏ café ….sau đó ông còn nói tui : cái gì mà mình 0 ghiền thì 0 thưởng thức được trọn vẹn, tui còn móc lại ông : vậy ghiền …tốc độ thì sao ??

    Ước gì bây giờ có lại được bữa cơm trưa 2 thằng ngồi ăn ở Dương Bá Trạc có đúng con cá rô kho = 2 ngón tay, tui còn nhớ câu ông nói : Bác ăn cá đi em ăn nước là được rồi … Cho tới giờ này tui vẫn chưa quen với ý nghĩ là sẽ 0 bao giờ được gặp lại ông nữa, vẫn còn nghe vẳng vẳng câu nói của ông : Bác đang ở đâu Bác ?? Qua xưởng chơi đi 5 phút nữa em về tới !!!

    Trích lời anh OrangeFox:

    Ngày tôi theo xe oto đưa Phú Mito về Chùa Vĩnh Nghiêm, cùng với tôi đỡ băng ca của Phú là A Thảo Ya. Đến phút cuối cùng để liệm trước khi vào áo quan, tôi nhìn qua Anh Thảo nhìn Phú mặt rất buồn và khó hiểu và hình như đang suy nghĩ về một điều gì đó rất sâu sắc... Không bao giờ tôi quên được ánh mắt đó....

    Qua một thời gian sau Anh Thảo đi Mỹ về, anh có vẻ thay đổi nhiều về cách sống. Anh uống bia với tôi vào những tối thứ 6. Một việc đơn giản nhưng lúc trước không hề có.

    Đến ngày tour Đông Dương tổ chức, tôi là người rủ rê và tự động đóng tiền trước cho A Thảo. Ai cũng hồ hởi và mong chờ từng ngày cho chuyến đi này. Vào 4.30 sáng ngày lên đường, A Thảo chờ tôi ở góc ngã tư đường rồi 2 anh em cùng đi ra gặp đoàn ở nhả thờ Đức Bà. Đoàn đi tới biên giới và chờ làm thủ tục xuất cảnh, các anh em nghỉ ngơi, nói chuyện và cười đùa thật vô tư, chẳng thể nghờ rằng chỉ vài tiếng nữa điều khủng khiếp sẽ tới.

    Qua cửa khẩu, đoàn di chuyển ổn định và trật tự, hoàn toàn không có action...boring... and sleeping... Quá buồn ngủ với tiết tấu này vì thú thật là cả đêm trước tôi không ngủ, tôi nghĩ cứ thế này thì ngủ gật trên xe cũng nên. Từ tốp libero chạy đầu dắt đoàn, tôi bắt đầu lùi lại tốp cuối chạy với A Thảo. Tiếng bô hai chiếc R6 chạy song song quyện vào nhau, cộng hưởng và như một dàn hoà âm. Thứ âm thanh đặc trưng này rất kích thích và rồi liếc qua nhìn A Thào, anh nhìn tôi lắc cổ tay chỉ về phía trước và cùng hiểu với nhau, showtime!

    Sau vài lần như vậy, chúng tôi bắt kip đoàn chạy trước và phải chậm lại vì không muốn mọi người biết chuyện ở phía sau. Phải có một khoảng cách xa hơn với đoàn... Chỉ ngon tay xuống đất chúng tôi cùng hiểu và đậu lại giữa đường chờ cho đoàn đi xa hơn nữa. Chỉ còn 3 anh em, A Thảo , tôi và Hoà còn lại sau cùng. 2 chiếc R6 bỏ chiếc hornet 600 nhẹ nhàng cùng gặp chiếc xe tải đi cùng chiều, vẫn như cũ, lật và qua bên trái chiếc xe tải không đắn đo, không có sự lựa chọn vì tốc độ đã khá cao. Hoà đi phía sau quyết định chạy vào bên phải chiếc xe tải chứ không giảm tốc độ. Vừa qua được chiếc xe tải đó tôi bất ngờ nhận ra có một chiếc tải khác đậu bên tay phải.

    Chết rồi thằng Hoà có qua được không vì đường đã bị khép lại, thoàng nghĩ và tôi quay lại nhìn và mừng thầm khi thấy Hoà thoát ra được ở phía sau. Quay lại trước tôi giảm tốc độ theo linh tính và nhìn thấy A Thảo chạy trước có vẻ thư giãn vì đường rất vắng trước mặt. Đúng giây phút đó, như từ trên trời rơi xuống, một chiếc xe tải nằm giữa đường. Chuyện như thể trước đó một giây đường bình thường và chớp mắt một cái là nhìn thấy chiếc xe tải quay ngang che hết hoàn toàn 2 chiều lên xuống. Anh Thảo chủ động thắng số rất kỹ thuât, từ phía sau thấy rõ bánh xe quăng qua bên phải rồi qua lại bên trái qua mỗi số và rồi ...............

    Mọi thứ diễn ra như phim quay chậm trước mắt tôi, tất cả nát vụn. Dừng xe lại giữa đường, tôi lao và đá bình xăng đang bốc lửa ngùn ngụt văng ra bên cạnh A Thảo nằm đó vì sợ bình xăng bắt lủa có thể nổ tung bất kỳ lúc nào, vội vàng kéo anh vào ven đường. Chiếc xe tải đó chạy ngựoc chiều dừng lại ở nửa phần đường bên này với ý định qua đường không có báo hiệu gì hết, đột ngột qua đường nhưng không qua hẳn mà dừng lại giữa đường rồi lại chạy tiếp. Tôi nghĩ rằng ở khoảng thời gian ngắn ngủi đấy khi thấy xe tải dừng lại, anh định chủ động qua tiếp bằng khoảng đường bên phải còn lại bé nhỏ. Nhưng không phải như vậy chiếc xe dừng lại đi tiếp rồi lại dừng ! Về phía lái xe tải, đoán rằng do bất cẩn qua đường rồi bỗng thấy chúng tôi, lái xe thắng lại đột ngột và do không ước lượng được tốc độ cua xe moto đang chạy, nghĩ rằng còn rất xa nên đã tiếp tục đạp ga tiếp nhưng không ngờ xe lướt tới quá nhanh nên.... Hoàn toàn không có cơ hội nào cho bất kì ai trong hoàn cảnh đó.
    Đưa anh về tới việt nam, dưới gốc cây xoài đầy kỷ niệm, anh nằm đó nhắm mắt lại, bất chợt tôi nhớ lại hình ảnh anh nhìn Phú lần cuối ở chùa Vĩnh Nghiêm! Sao cuộc đời lại đơn giản thế nhỉ, tất cả là vô nghĩa đối với người nằm xuống, có chăng là những kỷ niệm mãi còn lại khi nhớ đến anh. Xin lỗi Anh, hãy yên nghỉ anh nhé.

    Chuyện thứ 3:

    Trích lời anh BostonRider:

    Ngồi nhìn trời mưa phùn lất phất ngoài Hà nội chợt giật mình nghĩ đến 1 người em đã ra đi. Có lẽ đã đến lúc cho Bài thứ 3.

    Em tên là Tâm. Thực ra tôi ko biết nhiều về em. Em là 1 người thầm lặng và ko nổi bật lắm trong số những bạn trẻ chơi moto chung lúc đó. Tôi chưa bao giờ nói chuyện quá 15 phút với T. Trong những chuyến đi, T cũng ko phải là những người chạy nhanh nhất nhưng cũng không phải là người chạy chậm nhất nên Tôi cũng ko để ý lắm.

    Hôm đó hình như là Chủ Nhật. Chúng tôi hẹn nhau đi Trị An chơi. Tôi vác R6 ra khỏi nhà lúc 6:30am và đến Cafe Galaxy lúc 7h. Trước tôi chỉ có Chương embesaigon. Hôm đó trời mưa rả rích như hôm nay.

    Đợi mãi bọn biker dây thun mới từ từ xuất hiện. Tâm chạy chiếc FZ1 màu đen, mặc cái áo giáp bằng vải màu đen. Ấn tượng nhất là cái nón nữa đầu và cái bịt mặt hình bộ xương hàm răng của 1 cái đầu lâu. Tôi nói với em " mày dẹp cái bịt mặt này đi, nhìn gớm quá. Mày chơi moto mà sao ko kiêng kỵ gì hết vậy?". Em chỉ nhe răng ra cười.

    Đó là lời cuối cùng Tôi nói với em.

    Cả bọn lừng chừng đi, ko đi, rồi lại đi...trời thì lúc mưa lúc ko mưa.

    Khoảng 9h30 Minh Đen chạy R6 ra. Cả bọn đều ngạc nhiên vì sau cái chết của TY, Minh Đen đã bỏ sang chơi cào cào và gần 6 tháng ko đụng tới moto. Tồi ngồi với MD, ông kêu to mì bò trứng và nói " biết vậy tao đi cào cào"

    Hơn 10 giờ mọi người mới có mặt đầy đủ. Tôi hơi bực mình vì bọn trẻ lề mề quá và chúng nó để Tôi đợi từ 7am đến 10am mà vẫn chưa quyết định được là đi hay ko đi. Nhìn trời cứ mưa lất phất mà nản trong lòng. Thế là tôi bảo Minh đen " thôi anh về đi cào cào đi, em về nhà ngủ đây".

    Thế là tôi dắt xe ra về. Bọn trẻ bảo Tôi ở lại 1 chút nữa xem sao nhưng tính Tôi quyết đoán nên vẫn đi về. Tôi chạy ra Trần Cao Vân làm tô phở với thằng bạn rồi chạy về nhà. Khi tô phở vừa đem ra thì chúng nó alo, bảo Tôi quay lại vì trời đã ngưng mưa và chúng nó quyết định đi nhưng Tôi quá lười để quay lại.

    Về nhà nằm coi phim. Đến khoàng 2h chiều (ko nhớ rỏ lắm) thì đt reng. Linh tính cho biết có điều ko lành. ĐT về vụ thằng Phú cũng khoảng giờ này. Thảo Ya cũng vậy. Và lần này cũng vậy.

    Bàng hoàng, tôi như chết lặng và chỉ biết chờ đến khi mọi người đưa em về Chùa Vĩnh Nghiêm.

    Tôi nghe kể lại là em thử xe, có người làm báo hiệu đàng hoàng. Rồi mọi người chuẩn bị về, rồi em bảo "để em làm thêm cái nữa"............

    Tôi không chứng kiến nên xin chỉ nói đến đây.

    Bài học thứ 1 mà tôi lại rút ra lại là "sign". Cuộc đi kéo dài từ 7h đến 10h. Trời thì lúc khô lúc mưa. Thấy khô, bận áo vào thì mưa, lại cời áo ra...cứ như vậy gần 3 lần. Rồi thì người muốn đi, người ko muốn đi, người lại bỏ về, người thì hối hận đã ra đây "biết vậy tao làm chuyện khác" v.v...

    Bài học thứ 2: có kiêng có lành. Đừng thách thức quỷ thần bằng cách làm cho mình giống quỷ thần. Tôi nói đến cái mặt nạ ma quỷ và cái nón đầu lâu mà em đội hôm đó. Sáng sớm em ra đường nhìn như 1 bộ xương chạy xe, chiều về là 1 xác chết lạnh lẽo.

    Bài học thứ 3 lại là một bài học cũ của Phú Mito và Thảo Ya. Đó là bài học "lần cuối", "cái cuối", "cái nữa thôi" v.v...cái cuối gần như luôn luôn là cái cuối đúng theo nghĩa Đen. Test xe là test xe nhưng khi đã có ai nói ngưng là ngưng. Không nên xin thêm. Cuộc chơi còn dài, tiếc chi một vòng nữa mà rồi để đi xa ngàn thu.

    Bài học thứ 4: xe nake là xe nake, không phải xe sport. Xe nake dùng để chạy phố chứ ko sinh ra để chạy tốc độ. Nó ko có những thiết kế khí động học để có thể đè xe xuống đường ở tốc độ cao như dàn fairing của xe sport. Ở 1 tốc độ cao, 1 làn gió mạnh, 1 cái gờ, 1 cái dốc, 1 cái ổ gà có thể khiến xe mất lực đè xuống đường và dễ dàng bay lên hay mất lái. Ngay cả xe F1 là chiếc xe có thiết kế khí động học tốt nhất mà vẫn đôi khi bay lên trời sau 1 cú bum nhỏ. Vì vậy chạy nake thì vừa vừa thôi.

    Cũng đã 2 mùa thu từ ngày em mất. Những gì còn lại của em chỉ là những câu chuyện về niềm đam mê của em, về những chuyên đi Vũng Tàu lúc 1 giờ sáng của em và Mito. Nghe nói 2 thằng bận sẵn đồ đi làm, 1am chạy ra VT làm ly cafe rồi chạy về để kịp giờ đi làm.

    Xe của em cũng đã sửa xong nhưng rồi chắc cũng bán đi. Gia đình em nghe nói cũng chuẩn bị đi định cư. Vậy là hết. Mong rằng bài viết này giúp cho Tâm sống mãi trong lòng những anh em cũ, trong lòng bạn bè. Mong rằng qua bài này, sự ra đi của em sẽ giúp được cho một bạn trẻ nào đó thoát khỏi cái kết quả khắc nghiệt mà cuộc chơi này mang lại.

    Thiện, Anh Minh Đen nếu có đọc được bài này thì viết cho em nó 1 bài. Chỉ có 2 người là biết rõ câu chuyện.

    Ngủ ngon người em không quen biết.

    BR sign out.

    Trích lời anh embesaigon:

    Tuy câu chuyện này mình kg muốn nhắc lại vì đó củng chính là nguyên nhân mình từ bỏ tốc độ từ bỏ luôn cả super bike . Từng chứng kiến bao nhiêu người bạn của mình ra đi trước mặt mình từ cái thời đua xe ngoài đường kg nón bảo hiểm , trên răng dưới bình xăng , bảo đêm rồi sài gòn vủng tàu nhưng lần này lại là 1 điều khác biệt hoàn toàn trong tâm trí của mình kg như những lần khác.

    Thời gian thì như trên thầy đã kễ mình củng chẳng nhắc lại. trời hôm đó mưa lất phất mọi người đi dưới mưa lên tới trị an thì củng đã tạnh , mặt đường thì chẳng giống như những lần đi thủ xe trước vì lúc này mặt đường ướt nhá nhem trong suốt buổi đi và mọi người đã đến được cái nơi đệnh mệnh của em Tâm. đó là một đoạn đường rất đẹp 2 bên là cây xanh của rừng bảo tồn ở giữa có một đoạn đường nhựa thẳn tắp nhưng có đế 2 con dốc mặc dù kg cai nhưng đủ khuất tầm nhìn của bên kia dốc , sau những lần chạy thử của những mọi người thì quyết định phải chia người đứng trên 2 đầu dốc để báo hiệu có người đi ngược lại.

    Cuối cùng mọi người quyết định kg chạy tới 2 cái dốc nữa mà phải dừng trước nó. hôm đó trước khi em ra chạy thì thốt lên những từ ngữ nhạy cảm và kiên kị nhưng vì lòng quyết thắng thua quá nặng mà đã phải trả một cái giá quá đắt. em qua con dốc khi tốc độ rất cao và khi xuống phía bên kia dốc mình đã chứng kiến em tấp sang bên phải trước mặt mình trong đầu mình cứ nghĩ rằng em đã thắng xe lại và chuyển làn nhưng kg phải xe em bị tạt qua 1 bên đến khi bánh trước chạm xuống đất thì xe em đã bắt đầu giẩy . 1 2 giây sâu xe ngày càng giẩy mạnh hơn trong đầu mình chỉ biết la lên tâm ơi nhảy khỏi xe đi nhưng điều đó gần như vô nghĩa vì em đã kg còn nghe được những điều mình đang thốt lên. xe em bị tạt vào khu cỏ rậm rạp 2 bên đường và mình nghe tiếng máy rống mạnh lên , em và xe bay lên rất cao nhưng em vẩn theo xe đến khi xe chạm mặt đất thì cả 2 lúc này mới tách ra . em 1 nơi xe em 1 nơi . lúc này mình đã kêu mọi người chạy đến để tìm kiếm em trong đám cỏ cao qua đầu. vài phút sau khi kiếm được em mọi người cố đưa em đến bệnh viện gần nhất nhưng mọi chuyện đã quá trể rồi em đã ra đi mãi mãi .

    Các bạn à đừng vì cố gắng thắn nhau trong các cuộc đua xe vô nghĩa để rồi ra đi mãi mãi . ai thắng ai thua , ai chạy nhanh ai chạy chậm , xe mạnh hay xe yếu mấy cái đó chỉ là cái để mà tham khảo thôi chứ chẳng có ý nghĩa gì đâu vì chúng ta kg phải là 1 tay đua , chúng ta không đua xe để kiếm tiền nuôi gia đình . chạy xe từ từ an toàn

    Trích dẫn: Nguyễn Hoàng Duy.
    Nguồn: A Vinh Underground SG
    2banh
    2banh.vn